Có những người chồng vô tâm, coi vợ con chẳng bằng chiếc smartphone!

Mục đích của chiếc điện thoại là gắn kết con người lại gần nhau hơn. Nhưng dần dần, nó lại trở thành “vật cản” của những con người đang sống cạnh nhau. Nhất là với những ông chồng vô tâm, họ gắn liền với chiếc điện thoại, họ không hề để vợ con vào trong tầm mắt.

Khi lấy vợ sinh con, có biết bao khoảnh khắc đáng trân trọng sẽ xảy ra chỉ một lần trong đời. Lúc vợ biết mình mang thai. Giây phút vợ sinh con. Cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy con. Khoảnh khắc con bước đi những bước đi đầu tiên. Lúc con bi bô tiếng nói đầu đời,…. Tất cả khoảnh khắc ấy, nếu không bắt kịp thì bạn sẽ bỏ lỡ và không có cơ hội chứng kiến lại. Đáng lẽ ra, vào những thời khắc ấy, người chồng sẽ ngắm nhìn, động viên, buồn vui, chia sẻ cảm xúc cùng vợ con. Nhưng họ lại chỉ chú tâm vào chiếc smartphone.

Có biết bao nhiêu người đàn ông đã bỏ lỡ những cột mốc quan trọng như thế trong cuộc đời vợ con chỉ vì “dở ván game”? Dù những lúc đó, có là anh bận trả lời mail của đối tác, bàn chuyện công việc với đồng nghiệp, hay nghiên cứu một kiến thức mới. Thì thực sự, cũng đáng tiếc cho anh, dù lí do là gì đi chăng nữa.

Hay có những khi, vợ thật sự cần một người lắng nghe, chia sẻ và an ủi cô ấy. Nhưng đến cả nhìn vợ anh cũng không có thời gian thì làm sao biết được vợ đang tuyệt vọng như thế nào? Nếu khi ấy, có ai ở bên an ủi cô ấy, anh lại đổ lỗi cho đạo đức của người vợ đúng không? Lẽ ra anh nên biết, đó là lúc anh nên ôm cô ấy vào lòng, chứ không phải chú tâm vào chiếc điện thoại, đề giành cơ hội cho người khác.

Có những khi con đến tìm cha, muốn hỏi cha chuyện học hành, muốn tâm sự những băn khoăn tuổi dậy thì. Nhưng chỉ thấy cha “cắm mặt” vào điện thoại và ừ hử cho xong. Có những khi, vợ cần chồng, nhưng anh chẳng buồn ngẩng mặt lên nhìn cô ấy. Rồi vợ con anh chỉ biết buồn bã lặng lẽ trở về phòng. Liệu anh có để tâm?

Cả ngày bận rộn, chỉ có bữa cơm để gắn kết gia đình. Nhưng thay vì trò chuyện với vợ con, mắt anh lại chăm chăm nhìn điện thoại. Sự quan tâm, thời gian của anh dành cho chiếc smartphone còn nhiều hơn là dành cho vợ con của mình.

Rồi dần dần, sự hờ hững của anh đã trở nên quen thuộc. Vợ con anh cũng không còn nhu cầu chia sẻ trò chuyện với anh nữa. Rồi những cột mốc trong cuộc đời họ sẽ dần vắng bóng anh. Rồi anh sẽ trở thành người chồng, người cha “có như không”. Liệu anh có để tâm? Khi đặt điện thoại xuống, bên cạnh anh còn những ai?

Các anh hãy thử đặt điện thoại xuống. Chơi đùa cùng con, hướng dẫn con học bài, phụ vợ làm việc nhà, nghe tâm tư của vợ con,… Hãy để công việc và game sau bữa cơm gia đình. Đừng đẩy vợ con ra xa mình hơn nữa. Anh sẽ cảm nhận được sự hạnh phúc và hơi ấm gia đình thực sự!